Trọng sinh chi bạo quân
Lý Vong Phong
Chương 3: Xuất quân bất lợi
Tuy rằng một mạch ca khúc khải hoàn, nhưng sau khi giao chiến cùng Tô trường Khanh, Tiêu Viễn Đồ cùng Tô Trọng Mặc mới biết trận này quả thật đánh không dễ.
Không quá nửa tháng, bọn họ đã bị khí thế ào ạt của ba mươi vạn cảnh vệ Dận quân ở Vĩnh Xương bắt phải lui về Bách Lý.
Trong quân Thái tử thu nạp không ít bách tính có lòng chống bạo quân, nhưng đối mặt với chiện sự, đám dân quân ô hợp này lại trở thành phiền toái lớn nhất của Thái tử quân.
“Không ngờ Tô Trường Khanh lợi hại như thế”
Tiêu Viễn Đồ thoáng cái cười khổ, mấy ngày gần đây chiến sự bất lợi đã làm trong lòng hắn sinh mệt mỏi.
Mười năm trước, Tô Trường Khanh là kẻ dũng mãnh, thiện chiến có tiếng trong các vương gia, mười năm sau khi đăng cơ làm hoàng đế, trở thành một tên bạo chúa hoang dâm nhưng vẫn có thể tất công tất khắc,không chiến tất thắng, đúng là một con người phi phàm.
“Lần này không thuận lợi, có lẽ là do chúng ta đã quá phẫn nộ, chưa chuẩn bị tốt để đối phó với ba mươi vạn quân vĩnh Xương như lang hổ !”
Tô Trọng Mặc thần sắc bình ổn, trong lòng…không hối hận.
Hắn xưa nay tuy là người bình tĩnh đa mưu, nhưng nhiều lần đối mặt với Tô Trường Khanh, bức bách cùng thương tổn, oán hận khắc cốt ghi tâm cũng khiến hắn…
Không thể nhịn được nữa.
Kỳ thật hắn cũng từng suy nghĩ qua, dân chúng Dận quốc sống dưới nghiêm hình áp bách, trong lòng làm sao không sinh ý phản lại, chỉ cần dân chúng đều hướng đến bọn họ, cho dù binh lực có thua Tô Trường Khanh vẫn tất có phần thắng.
Chỉ là không nghĩ tới, khi giáp mặt với Dận quân cảnh vệ sẽ có nhiều người như vậy sợ hãi mà rút lui.
“Bệ hạ ! Bệ hạ ! Lúc này phản tặc tháo chạy, sao không nhân cơ hội thừa thắng mà truy kích ?”
Phụ trách thống lĩnh kỵ quân tiên phong, tướng quân Ngô Đức nhận được mệnh lệnh ngừng truy kích, không nhịn được xông vào đại doanh , định góp ý cùng Tô Trường Khanh.
Hắn ở ngoài trướng sốt ruột kêu to, vừa muốn đi vào, đã bị Ngụy Minh Chi ngăn lại.
“Xuỵt… Bệ hạ đang nghỉ ngơi, Ngô tướng quân không thể quấy rầy được. “
“Cái gì ? Hiện tại quân ta đang trên đà thắng lớn, bệ hạ sao lại còn đang ngủ ! Bệ hạ, thỉnh người mau tỉnh !”
Ngô Đức là kẻ xuất thân lỗ mãng, làm người thẳng thắn không hề để bụng, lại đối với Tô Trường Khanh một lòng trung thành, vì điểm này, hắn mới có thể ở trong triều bình yên vô sự, cho đến lúc tiếp quản chức vị tướng quân kỵ binh.
Tô Trường Khanh lúc này đây đang nằm nghiêng trên tháp, tối hôm qua y uống liên tiếp mười vò rượu, cuối cùng chống không nổi liền ngủ thẳng đến hiện tại.
Nghe thấy bên ngoài ầm ĩ, Tô Trường Khanh mắt đỏ ngầu liền ngồi dậy, người hầu bên cạnh lập tức đỡ y.
“Khụ!” cổ họng Tô Trường Khanh khô khốc đau đớn, thuận miệng nhổ đàm, rồi tiếp nhận nước trà súc miệng.
“Tên khốn nào ở bên ngoài huyên náo ?”
Say rượu chưa tỉnh, Tô Trường Khanh đầu còn đau vô cùng, y nhíu mày, tựa vào trên tháp, thấp giọng hỏi.
Ngô Đức bên ngoài nghe thấy thanh âm trầm thấp khàn khan mới tạm thời an tĩnh lại.
Ngụy Minh Chi ra hiệu hắn chờ ở ngoài, bản thân đi vào bên trong doanh trướng.
“Là Ngô tướng quân đến, có chuyện quân cơ quan trong muốn thương nghị cừng bệ hạ”
“Con mẹ nó là chuyện quân cơ quan trọng hay không, lớn tiếng như vậy tưởng rằng trẫm bị điếc sao ? !”
Tô Trường Khanh cười khinh thường, kéo kéo vạt áo ngủ còn chưa thay, nóng nảy mà vẫy vẫy tay “Gọi hắn vào đây !”
Ngô Đức vừa vào cửa liền nhìn thấy Tô Trường Khanh trong lòng ôm tiểu mỹ nhân, khi ngồi vạt áo mở rộng, hoàn toàn không giống một vị vua đang chỉ huy cuộc chiến.
Hắn bỗng chốc sững sờ, nhớ tới quân tình quan trọng hơn, liền lớn tiếng báo “Bệ hạ, hiện nay sĩ khí quân ta đang dâng cao, phản tặc đang trên đường tháo chạy, tại sao không thừa thắng mà truy kích ? !”
“Khụ khụ khụ…”
Tô Trường Khanh cổ họng ngứa đến lại hại, không ngừng ho khan, y sờ cổ họng, cục đàm kia muốn phun lại phun không được, nghẹn đỏ cả mặt.
Liên Quân ngồi trong lòng y vội vã vỗ lưng cho y, thế nhưng Ngô Đức vẫn không thôi huyên náo.
“Tiêu Viễn Đồ bọn họ đường xa mà đến, dọc đường khải hoàn, nay tổn thất nhiều như vậy, nhuệ khí suy giảm, trong lòng nhất định là đang lo sợ, chỉ cần chúng ta…
“Phụt !”
Ngô Đức đang thao thao bất tuyệt, Tô Trường Khanh đã phun cục đàm vào mặt hắn.
Ngô Đức lúc này mới giật mình, hắn giương mắt nhìn thấy vẻ mặt Tô Trường Khanh không hề dễ chịu, liền nhanh quỳ xuống.
“Truyền lệnh của trẫm, phàm là dân chúng tham gia phản quân, nếu thoát li phản quân trở về, tất cả đều được đặc xá, quan phủ không được truy xét. Khụ khụ khụ…”
“Ý của bệ hạ là ?”
“Giặc cùng đường đừng truy đuổi, lửa cháy đổ thêm dầu”. Ngụy Minh Chi nhìn Tô Trường Khanh không ngừng ho, thay y trả lời.
“Ha ha ha ha! Bệ hạ anh minh !”
Ngô Đức ngay cả cục đàm trên mặt cũng không lau, chỉ lo cười to.
Tô Trường Khanh giương mắt nhìn hắn u ám, sắc mặt càng thêm âm trầm.
Y tự hỏi cả đời này đều nắm mọi chuyện trong lòng bàn tay, lúc đầu là đoạt đế vị, diệt trừ những công thần có khả năng trở thành hậu họa, tiêu trừ uy thế tai họa ngầm trong dân gian, nhưng lại cô độc, không ngờ tới thái tử Tô Trọng Mặc lại làm phản.
Y chỉ có đúng hai nhi tử, Tô Trọng Mặc chính là khi y bị giam cầm đã cùng một cung nữ thân phận thấp kém sinh ra, y khi đó là thái tự bị hãm hại nên phải chịu cảnh giam cần suốt mấy năm ròng, đứa con đó giống như tia sáng của y, khi y tự tay cắt cuống rốn của Tô Trọng Mặc là lúc y thề cvới lòng phải nuôi đứa trẻ này khôn lớn, không để bản thân mình là phụ hoàng thế nhưng lại là hôn quân vô tình.
Nhưng người này hôm nay lại vì người dưng mà tuyệt tình với y như thế !
Tô Trường Khanh xiết chặt nắm tay, hồi lâu mới cười nói “Ngô nhi, phụ hoàng muốn cho ngươi biết rằng ngươi thật sự đã sai rồi !”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét